Vào buổi tối đầu tiên ở Bantayan, Marco giới thiệu với mình rằng mình nhất định phải ăn Kinilaw, là món gỏi sống đặc trưng của người Philippines. Anh ấy dẫn mình đến một nhà hàng ruột mà anh ấy nói là đây là nơi có kinilaw ngon nhất ở hòn đảo và niềm tin là chắc chắn mình sẽ thích nó. Khi đến nhà hàng, mọi người vô cùng niềm nở đón tiếp anh ấy như những người anh em, mặc dù anh ấy chỉ là du khách sống thời gian ngắn ở đây. Đó là 1 nhà hàng nhỏ nhưng lại rất đông khách. Chúng mình chọn ở một vị trí khá đẹp ở bên trong, một khu vực đủ yên tĩnh, có thể nhìn bao quát được toàn bộ nhà hàng trong đó thể nhìn rất rõ khu vực bếp đang chế biến. Chúng mình chọn ra 3 món được xem là ngon nhất của nhà hàng và chờ đợi trong niềm háo hức. Trong lúc chờ món, anh ấy đưa ra hết lời khen tốt đẹp về hòn đảo, đặc biệt điều anh ấy thích nhất đó là người dân nhiệt tình, tốt bụng và rất vui vẻ.
Chờ khoảng 30 phút thì mình thấy nhân viên phục vụ quay lại liên tục nhìn về hướng bọn mình. Và vì bàn bọn mình gần bếp nên có thể nhìn từng món đang ra và nhìn thấy rõ là có một trong số đó là một món của chúng mình đã xong và nghĩ là họ đang chờ thêm món khác để ra cùng 1 lúc. Mình nhìn thấy bàn đi trước mình cũng chờ khá lâu nên có lẽ là mất thời gian, nên bọn mình cố gắng chờ tiếp. Nhưng hết lượt lần này đến lần khác vẫn chưa đến lượt chúng mình, bạn phục vụ bàn vẫn liên tục nhìn với ý là “sắp đến lượt các bạn rồi” nhưng lại không mang ra bất kỳ món nào.
Sau khoảng 45 phút chờ đợi, anh bạn mình đứng lên và nói chuyện với bạn phục vụ với thái độ vô cùng giận dữ và yêu cầu gặp chủ nhà hàng. Sau đó bạn phục vụ vô cùng sợ sệt, hớt hải bê đồ ăn ra lập tức nhưng món số món cần nóng thì lại lạnh ngắt. Lần lượt từ nhân viên phục vụ, đầu bếp, quản lý nhà hàng ra xin lỗi một cách vô cùng khẩn thiết. Marco đã xả một trận với họ trong sự tức giận và thất vọng. Và có lẽ ai ở trong nhà hàng đều có thể nghe thấy. Cả 3 người họ không biết nói gì ngoài việc liên tục cúi đầu xin lỗi. Mình đã không nói một điều gì trong lúc đó bởi vì mình hiểu đó không chỉ là sự tức giận về dịch vụ của nhà hàng mà hơn cả là sự thất vọng mà không thể nói thành lời với một nơi và những người mà anh ấy đã yêu quý và đặt niềm tin vào.
Chúng mình vẫn quyết định rời đi và tìm một nhà hàng và sau đó gọi những món giống y hệt.
Lúc đó, mình hiểu cảm giác của anh ấy giống như vừa bị phản bội vì nhà hàng đã ưu tiên những khách mới hơn thay vì anh ấy, họ nghĩ rằng ấy đã là khách quen nên sẽ dễ dàng thông cảm bỏ qua nếu họ có một chút sơ suất. Đó là điều mà khiến anh ấy rất thất vọng. Và anh ấy khẳng định rằng phản ứng của anh ấy như vậy hoàn toàn đúng, anh ấy sẽ không bao giờ quay lại đó nữa, nhà hàng đó phải trả giá về việc đã mất đi một khách hàng trung thành.
Và sau khi ăn tối xong, chúng mình đi bộ vô tình qua nhà hàng kia. Người quản lý nhà hàng nhìn thấy chúng mình và đứng ở giữa đường dừng chúng mình để xin lỗi một cách đầy chân thành.
“Anh nhìn thấy ông ta đã khóc. Đó là lúc anh lại cảm thấy đau lòng và hối hận là liệu mình đã có cư xử quá đáng với họ hay không? Họ cũng chỉ là những người làm thuê nghèo khó và tội nghiệp. Đáng lẽ ra anh nên bao dung và có thể nhẹ nhàng nó với họ về sự không hài lòng của mình”. Marco nói trong sự đau khổ và dày vò.
Nếu như chúng mình không đi qua nhà hàng 1 lần nữa và nhìn thấy cảnh xin lỗi một cách chân thành của người quản lý thì anh ấy vẫn luôn nghĩ rằng vì nhà hàng kia là một nơi tồi tệ, một kẻ phản bội. Và anh ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho họ.
Trong cuộc sống, có đôi lúc những người bạn yêu quý và tin tưởng làm bạn bị tổn thương. Nhưng mỗi lần nhớ lại câu chuyện về món Kinilaw ở Bantayan, mình lại cố gắng để học cách để đặt mình vào hoàn cảnh của họ để bao dung hơn, thấu hiểu hơn. Có thể là chính họ đang gặp những vấn đề và tổn thương nên mới có những cư xử như vậy.

English