Có lẽ một trong những điều mình yêu thích nhất khi làm việc trong ngành rượu vang đó là mình có cơ hội được gặp gỡ rất nhiều người tuyệt vời ở rất nhiều nơi trên thế giới.
Cơ duyên đầy bất ngờ diễn ra tại một sự kiện giới thiệu rượu vang Nam Úc do Hiệp hội xúc tiến thương mại Việt Nam – Nam Úc AVCC tổ chức. Đây là sự kiện rượu vang mang tầm chiến lược giữa 2 quốc gia nên có sự tham gia của rất nhiều đại diện ngoại giao và chính trị, khiến mình không thể nhớ hết ai với ai. Mình đến đó với tâm thế tập trung vào rượu vang và những câu chuyện của các nhà sản xuất. Đi một vòng từ chiều để thử hết nhà rượu này đến nhà kia, mình dừng lại ở một nhà rượu với một bác có mái tóc bạc phơ đang đứng và sẵn sàng để rót rượu cho mình. Mình đã hỏi: “Bác có phải là chủ nhà rượu không?” Bác trả lời với nụ cười ấm áp: “Không, bác chỉ đang giúp người bạn của tôi khi anh ấy không có ở đây.”
Từ câu hỏi ngây ngô đó, chúng tôi bắt đầu trò chuyện. Bác kể rằng bác từng sở hữu một nhà rượu nhưng giờ bác tập trung giúp đỡ các nhà rượu gia đình ở vùng Nam Úc phát triển thị trường. Bác nói bác thích đứng đây để được quan sát, học hỏi, và nói chuyện với mọi người. Và sau đó, bác đưa mình tấm danh thiếp, mình mới nhận ra bác chính là Chủ tịch của (AVCC). Mình cảm thấy hơi xấu hổ vì không nhận ra bác từ đầu, mặc dù bác đã phát biểu vào buổi sáng.

Sau cuộc nói chuyện, mình về tìm hiểu thông tin và bất ngờ về bề dày kinh nghiệm Marketing trong lĩnh vực rượu vang. Mình viết thư cho bác bày tỏ mong muốn học hỏi thêm kinh nghiệm Marketing từ Bác. Thật vui mừng là bác trả lời. Bác nói rằng bác đã gặp rất nhiều người tuyệt vời trong cuộc đời, sẽ là thật ích kỷ nếu bác giữ kiến thức và kinh nghiệm cho riêng mình, bác sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm của bác cho mình vì bác nhìn thấy niềm đam mê trong những việc mà mình đang làm.
Khi bác trở về Úc, hai bác cháu chúng tôi vẫn duy trì những buổi trò chuyện online đều đặn. Mỗi lần trò chuyện, mình lại cảm nhận được trí tuệ và sự tinh tế từ bác, từ đó rút ra nhiều bài học quý giá. Dù đã trải qua bao nhiêu thăng trầm và tích lũy được một kho tàng kinh nghiệm đồ sộ, bác vẫn luôn khiêm nhường, không ngừng học hỏi từ mọi người xung quanh, kể cả từ những người trẻ tuổi như mình. Mình còn thấy bác sẵn sàng thay đổi các thói quen của mình để thích nghi với thói quen và văn hóa của người Việt như sử dụng các mạng xã hội mà người Việt hay sử dụng.
Quả thật, người ta thường nói lúa chín là lúa cúi đầu, và bác chính là hiện thân sống động của câu nói ấy, luôn khiêm tốn và khát khao tri thức, bất kể tuổi tác và kinh nghiệm đã đạt được.

English