Vào mùa thu năm ngoái, mình đã đến thăm hòn đảo Bantayan ở Philippines. Người bạn của mình vẫn biết mình thích rượu vang, nên đã tạo cho mình một điều bất ngờ khi ghé thăm một nhà rượu ở hòn đảo này.

Bantayan là một hòn đảo thuộc Cebu, phía Nam Philippines. Mình phải thốt lên rằng đây thực sự được gọi là thiên đường ở mặt đất, bạn nhất định phải đến một lần trong đời để tận hưởng những bãi biển hoang sơ và đẹp đến mê lòng. Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ sẽ có nhà làm rượu vang ở đây. Bước vào cánh cổng, là hình ảnh rất  mộc mạc với cây cối và vườn nho bao quanh, bên trong căn phòng theo phong cách nhà rượu cổ điển ở châu Âu với những thùng gỗ, những chai rượu vang được xếp hàng ngay ngắn. Một người đàn ông có mái tóc hoa tiêu và vẻ ngoài thông minh, trí tuệ bước ra chào đón chúng mình. Đó là chú Michael, giám đốc tài chính của một tập đoàn hàng hải toàn cầu, đã quyết định từ bỏ cuộc sống hào nhoáng của mình ở châu Mỹ để quay về Bantayan và tận hưởng sự giản dị.

Cuộc trò chuyện bắt đầu khi chú Michael giới thiệu đủ loại rượu vang mà chú ấy có và rót cho chúng mình nếm thử. Chú ấy bắt đầu đam mê rượu vang khi làm việc ở Brazil, gia đình chú đến một nhà hàng ở Rio de Janeiro để ăn tối thì gặp chủ nhà hàng cũng là chủ nhà rượu ở đó. Sau này họ đã trở thành những người bạn thân thiết, và nhà rượu ấy đã truyền đam mê rượu vang đến cho Michael. Tình cờ,  chú và bạn mình từng sống ở Brazil, điều này đã mở ra một cuộc trò chuyện sâu sắc về cuộc sống và trải nghiệm ở quốc gia Nam Mỹ này. Rồi mình bắt đầu hiểu hơn và ngưỡng mộ tầm hiểu biết rộng lớn của chú Michael, một người Philippines với khả năng lãnh đạo vượt trội, dẫn dắt một đội ngũ bao gồm nhiều người đến từ nhiều quốc gia trên thế giới.

Mình thực sự tò mò để hỏi chú bí quyết để quản lý một đội ngũ đa quốc gia, chú đã chia sẻ những bài học quý báu về kinh nghiệm và sự hiểu biết sâu sắc trong công việc. Chú ấy tâm sự về thời kỳ khó khăn khi chú ấy làm giám đốc tài chính tại Qatar, quản lý một đội ngũ có hơn 30 quốc tịch khác nhau. chú Michael nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tham gia vào cuộc sống hàng ngày của nhân viên để hiểu họ, và những quyết định mà chú ấy đưa ra. Chia sẻ về một thời kỳ đầu làm việc, chú Michael nói về cách chú ấy xử lý sự quan tâm và sự giúp đỡ từ đồng nghiệp. Chú ấy nhận ra giữa việc chấp nhận và từ chối sự giúp đỡ, có một sự cân nhắc cẩn trọng. “Nếu nhận hết, bạn nợ, nhưng từ chối thì tạo khoảng cách,” chú ấy chia sẻ. Rất nhiều điều đã khiến mình tâm đắc.

Nhưng điều làm mình ngưỡng mộ nhất ở chú Michael không chỉ là năng lực lãnh đạo, mà còn là quyết định từ bỏ rất nhiều điều kiện tốt ở nước ngoài để trở về Bantayan, một hòn đảo còn thiếu rất nhiều điều kiện về y tế – giáo dục – cơ sở hạ tầng để bắt đầu lại cuộc sống ở chính nơi đây.

“Cuộc sống ở Brazil tốt, nhưng không tốt cho con cái tôi,” chú Michael giải thích khi nói về quyết định trở về. “Các con tôi gặp rất nhiều khó khăn về việc hòa nhập ngôn ngữ, trong khi tiếng Bồ Đào Nha lại không phải là ngôn ngữ phổ biến cho tương lai sau này”.

Chú tự tạo cơ hội cho con cái mình học tập và phát triển tại Bantayan, vì chú tin rằng giáo dục không chỉ đến từ trường học mà còn từ sự hướng dẫn của bố mẹ. Michael không chỉ đơn giản là người hưởng ứng môi trường học tập tự học, mà còn là một nhà tư vấn giáo dục cho trường học của con trai thứ 3 đang học. Chú được hiệu trưởng mời để tổ chức các buổi nói chuyện hàng tháng về kỹ năng đọc cho giáo viên, làm tăng chất lượng giáo dục trên hòn đảo.

Khi trở về hòn đảo, ước mơ của chú là muốn mang những giống nho từ Brazil, phát triển vườn nho và sản xuất rượu vang với thương hiệu riêng ở Philippines. Chú chia sẻ với anh mắt lấp lánh niềm tin. 

Trong suốt cuộc trò chuyện, mình đã say sưa lắng nghe và mình cảm thấy thật sự may mắn vì nhận được nhiều bài học giá trị. Mình tin là với đam mê, tầm nhìn và sự thông minh của chú Michael, chú sẽ tạo ra những điều mới mẻ cho hòn đảo này. Mình hy vọng một ngày được quay lại Bantayan và gặp lại chú Michael để nhìn thấy sự đổi thay của hòn đảo.